Kem Chống Nắng Cho Da Dầu

Hiệu quả cho cả nam & nữ

Tôi chat với một bạn du học sinh

Tôi chat với một bạn du học sinh, hỏi: Giờ chat Skype thường xuyên với mẹ ở Việt Nam vui lắm phải không em?
“Không, em vui nhất là khi mẹ em tắt máy tính đi ra ngoài tụ tập với bạn bè, mẹ đi yoga, khiêu vũ, đi mua sắm… Em thích nhất khi mẹ em biết yêu thương và chăm sóc chính mình.
Ngày xưa ở nhà cũng vậy, tụi em thấy hạnh phúc nhất không phải là khi mẹ mua quà cho tụi em, mà là khi mẹ mua gì đó cho mẹ! Khi mẹ em hạnh phúc, trẻ trung, xinh đẹp, em cảm thấy mình tốt. Mẹ hy sinh, em cảm thấy mình có lỗi!’.
Có lẽ đúng thật! Không có đứa trẻ nào hạnh phúc bên một bà mẹ bất hạnh cả! Những người mẹ hy sinh đến kiệt sức thường sản xuất ra những đứa bé yếu đuối và ích kỷ. Nhưng tiếc là phụ nữ chúng ta ngày xưa thường được dạy ngược lại.
Ngày xưa bố mẹ tôi luôn yêu cầu tôi chăm chỉ hơn, nỗ lực hơn và chịu đựng được nhiều khó khăn vất vả hơn. Tôi cũng có thiệt thòi là trót ngoan, nên bây giờ mỗi khi Xu Sim nghịch ngợm tôi rất hoảng sợ, như việc hôm nọ Sim biểu diễn bốc đầu xe ấy. Kể cho HA, hắn cười haha, bảo: Ai mượn! Nếu chị mà cũng có tuổi thơ dữ dội, khùng khùng như em thì nhìn những trò lố đó sẽ cảm thấy bình thường và đáng thông cảm.
Và rồi tôi phát hiện ra, Xu Sim cũng không thích những lúc tôi tỏ ra thông minh và uyên bác, ko thích mẹ trên thông thiên văn dưới tường địa lý. Mà nó thích nhất những lúc tôi nhí nhảnh như con cá cảnh, nói nhảm nói nhí, điệu đàng chảy nước chảy non… Tụi nó khoái hùa với nhau troll mẹ, và thích ngó mặt mẹ nghệt ra một đống!
May mà tôi cũng dốt sẵn rồi, ko phải cố tỏ ra! Tôi không lên án gay gắt khi con làm sai, tôi hay quên tuổi, cứ lùi xuống khoảng 15,20 năm, nhảm nhảm hâm hâm, nên Xu Sim dám kể với mẹ mọi chuyện của tụi nó. Yêu ai, làm gì, bị điểm kém thế nào, bị phạt chuyện gì, thầy cô làm sao. Tụi nó không cần phải giấu mẹ nếu tụi nó dở! Đợt vừa rồi kiểm tra nhận điểm thi thấp, nàng là 1 trong số ít các bạn về nói ngay với mẹ.
Được con cho phép mình là bạn đồng hành với nó, đủ tin tưởng mình để có thể dám nói những sai lầm của nó, những bí mật của nó, cũng “đã” lắm! Nó còn coi mình là đồng minh, nó còn biết nó luôn có đồng minh, là may cho nó, và may cho mình rồi!
16 năm làm ở Hoa Học Trò, tôi nhiều khi được nghe những bí mật động trời của tụi nhỏ, những câu chuyện mà luôn đính kèm rằng “em chỉ nói với chị thôi đấy, em không nói với bố mẹ em đâu!” :'(
Nghe chuyện, tôi luôn luôn tự hỏi và tiếc, rằng ba mẹ em khi đó ở đâu! Những việc này lẽ ra ba mẹ phải là người đầu tiên được nghe thấy. Ngay cả cô bé VN bị sát hại ở Nhật vừa rồi cũng đã biết có người theo dõi, nhưng cô bé chỉ nói cho bạn bè ở trường mà không nói cho bố mẹ :'(
Nhiều bạn đi du học cũng nói, tiếc quá hồi ở VN tụi em bị ba mẹ thầy cô ép ngoan quá! Chỉ học, nên giờ sang đây tụi em ko làm bạn được với dân bản xứ. Vì tụi em không thú vị, ko mê sâu sắc một loại nhạc cụ nào, không có những trò nhảm trò lố, ko có những đam mê, những trải nghiệm đáng để kể!
Một em CVT của tôi, khi phỏng vấn vào trường Y Johns Hopkins nổi tiếng ở Mỹ, ông giáo sư khen bảng điểm, khen thành tích học, nhưng chê vì ko biết chơi: “Nếu bạn chỉ biết học thì khi stress bạn sẽ làm gì để cứu bản thân? Bác sỹ phải biết tự cân bằng cho chính mình thì mới mang lại sức khỏe cho bệnh nhân được”. Thế là em phải tập đi chơi, chị ạ. Mà những điều này em không có dám nói với mẹ em đâu! Mẹ em sẽ không tin đâu!
Tôi nghĩ trừ mẹ chồng và các hội phụ nữ, các đoàn thể công đoàn, chẳng ai cần các bạn quá đảm đang, quá chuẩn mực, quá hi sinh đâu ạ!
Tôi có cô bạn được chồng mê lết bánh. Hôm nay ngồi kể, nó nói khi mải mê với công việc, với nhóm bạn bè, thì thấy chồng chăm chút, chiều chuộng lắm, toàn gọi đt giục về. Tới khi nàng nghỉ sinh con, ở nhà suốt 6 tháng liền, tự nhiên rảnh hơn chồng, tự nhiên chỉ nhăm nhăm canh chồng. Chồng về trễ là nhăn nhó, mà càng nhăn nhó chồng càng về trễ, càng canh chừng thì chàng càng trốn đi với đám bạn trai của chàng.
Hết 6 tháng thai sản, đi làm lại, em lại mải mê tưng bừng với lịch làm việc và các cuộc hẹn dày đặc, thì bỗng nhiên lịch sử lặp lại! Nhà em lại đổi vế, chồng lại tiếp tục mong em về sớm, và chốc chốc gọi ĐT…
Tôi tin! Đàn ông tốt ko cần phụ nữ hi sinh đâu. Con cái tốt ko cần mẹ hi sinh đâu!
Món quà lớn nhất mà bạn có thể trao tặng người bạn yêu thương, ko phải là khi bạn xây được ngôi nhà to nhất, nấu những bữa ăn ngon nhất, mua cho họ những gói quà đắt tiền nhất, nhảy vào giúp đỡ họ nhanh nhất…
Mà là bạn hãy tự sống cho sung sướng và bình an!
Chả ai thích trong nhà một bà vợ mỏi mệt, buồn tẻ, buông rớt hết mọi vũ khí, và luôn tự đầu hàng chính bản thân. Và ngược lại, ông nào dám ko thích chinh phục một cô vợ tràn đầy đam mê, háo hức với cuộc sống, bận rộn với chính mình, Bận rộn tới mức… để cho ông ấy một khoảng tự do riêng tư!
Không có gì quý hơn độc lập, tự do!
(Bác trai nào thấy đúng, nhớ comment xác nhận giùm để các mẹ biết nha!)

45 responses to “Tôi chat với một bạn du học sinh”

  • Sơn Nhà Xấu says

    Không có gì, quý hơn độc lập tự do!
    Em xác nhận.

  • Vũ Thị Thu Hằng says

    Em tâm đắc bài này quá thể chị ạ. Em ko viết ra ý tứ rõ ràng được như chị nhưng rõ ràng là ý tứ em nó bên trên hết cả. Em nhìn các bà mẹ ông bố nuôi con mà lo lắng từng li từng tí, lo con nó học hành thua bạn kém bè, lo nó lùn hơn bạn, lo tè le từa lưa. Mệt chứ được gì ! Mà em thấy ở nhà có ông chồng ko đam mê gì đặc biệt, suốt ngày nhìn em bảo “em thật may mắn, anh đây hơn 40 tuổi vẫn ko biết mình thích gì!”

  • Nguyen Hoang Anh says

    Con Pet nhà chị cũng bảo, nó yên tâm nhất là khi mình vui vẻ sống tốt vì như vậy nó khỏi áy náy là đã làm mình tốn kém lại còn buồn khổ nữa!

    • Dạ chị, em cũng nghĩ thế! Đứa tử tế thì nó ko muốn mẹ hi sinh, còn đứa ko tử tế, thì mình hi sinh làm gì để nó hỏng hơn. phải ko chị!

  • Trần Kim Anh says

    Bác Yen Tran, ú Kim Chi, Ngoc Nu tẻ càng nhiều càng gần đc chúng nó nhá nên phải ra sức tẻ, đôi khi vờ làm “cá cảnh” còn buôn đc với cno mừ biết thông tin.

    • Lài lài, Trần Kim Anh ko phải lúc nào ” cá cảnh” mà đc nhá, mình phải pha tạp mọi tình huống cho phù hợp nhá, mình ” cá cảnh” ko đúng chỗ á chúng nó chả cho ra sọt rác , nó bảo mẹ chả biết cái gì cả, mẹ lạc hậu rồi nhá. Nhà này cả 3 mẹ con vừa là bạn, vừa là cô – trò , vừa là phụ huynh/ học sinh nhá. Chỉ có điều đôi khi mình ra oai tý cho ra vẻ bề trên để chúng nó còn nể nang tý chứ vớ vẩn mà cá mè một lứa thì nguy hiểm lắm. Cuộc sống đa sắc nên tuỳ từng trường hợp để phối màu ntn cho ra một bức tranh đẹp nhất có thể thôi.

  • Lê Thị Thanh Hằng says

    1, Em luôn sợ mẹ buồn, vì thấy mẹ hi sinh vì gđ nhiều quá, có những thứ k dám quyết, k dám buông, k dám làm theo ý mình chỉ vì 3 chữ : sợ mẹ buồn.
    2, Ken cũng thích thú nếu thấy mẹ ngớ ngẩn, và đc hướng dẫn cho mẹ là mặt tự hào lắm.
    3, mẹ chồng em thì k cổ suý con dâu hi sinh và vất vả. Hí hí
    4, may mà em tỉnh kịp lúc để nhận ra “giá trị ảo” của 2 chữ “hi sinh”. 😉

    • Nhà này cả 2 vợ chồng cùng xác nhận bài viết đúng, vậy thì cứ triển đi nhé!

  • Bài viết hay quá c ạ, đôi khi sự hi sinh không hẳn là tốt mà còn là áp lực đv ng khác! Cái gì cũng nên có chừng mực, bài này nói lên 1 khía cạnh khác của sự hi sinh mà nhiều người lầm tưởng cho rằng điều ấy tốt, nhưng thực tế thì hoàn toàn k phải như vậy!

    • Bạn viết đúng suy nghĩ của mình luôn , mẹ mà cứ hi sinh cho con caid nhiều quá ,lại tưởng là như vậy là tốt cho con , nhưng thực tế con cái lại thấy rất nặng nề và áp lực — giờ thì mẹ tôi đax biết sống vì bản thân hơn và bản thân chúng tôi cũng thấy nhẹ nhõm vì điều đó

  • Như Trang Ma Kết

  • Như Quỳnh says

    Linh Ngọc Nguyễn

    • Nguyễn Ngọc Linh says

      Đúng là e có nhiều cái sai thật. Với lại chúng mình ngày bé có biết trèo cây hái trộm quả là cái gì đâu.

  • Ở cùng nhà với người quá tốt, nó mệt lắm! :'( Nên là cứ quẩy lên đi các mẹ ạ!

  • Như Quỳnh says

    Tuổi thơ chúng mình k dữ dội

  • Em giờ vẫn tiếc ngày xưa ngoan quá. Và giờ thấy mẹ vẫn nhường hết phần cho con cháu nhiều lúc cáu lắm chị ạ, chỉ mong bà đi chơi, vui vẻ, chăm sóc bản thân, có thời gian cho mình, mà khó thay đổi quá chị ạ

  • Em thấy Chị Thu Ha viết đúng quá à :))

  • Ngọc Xinh Quê chị Ninh Bình, c lớn lên ở Thanh Hóa, đi học ở HN, và làm việc ở SG. Giờ nói giọng độn tùm lum,hic hic

  • Hiền Vi Thanh Tam Thuong Hoai Bui Misstinh Mấy bà mẹ bỉm sữa bơi vô đây đọc để lấy kinh nghiệm dạy con và biết tự thương yêu bản thân mình nhiều hơn nè. Hihi.

  • Trần Quốc Quân says

    Tôi là đàn ông, cũng không ủng hộ phụ nữ hi sinh

    • Thi Vinh Hoang says

      Nhưng em cứ hy sinh vì em em chẳng biết làm gì ngoài nấu nướng giặt là chờ chồng có cần gì là em đón ý em làm. Vậy cho đỡ cảm thấy mình tử nhạt, bất tài, lại được trao bằng Phụ nữ Vn xịn, hý sinh trọn đời ạ 🙂

  • Trong nhà tôi đèn ít khi tắt. Các con tôi học cho đến khoảng 2 giờ sáng mới đi ngủ còn tôi thì bắt đầu dậy làm việc từ lúc các con bắt đầu đi ngủ và bây giờ đã nghỉ hưu tôi vẫn có thói quen thức dậy lúc khoảng 4 giờ sáng, bất cứ mùa nào. Tôi cũng rất ít khi nói chuyện đạo đức với các con hoặc khuyên nhủ chúng phải học hành tử tế, phải như thế này thế nọ. Lý do tôi nghĩ cuộc sống nào cũng có giá trị của nó. Giá trị cao nhất theo tiêu chuẩn của tôi là một cuộc sống có nhân phẩm, một cuộc sống giúp ích được cho nhiều người.

  • Xuan Hoa Tran says

    Đang buồn vì nghĩ sao tối ngày mình chỉ biết công việc, gia đình mà mình vẫn chưa được cuộc sống như ý. Có lẽ đây là câu trả lời. Cám ơn bạn Thu Hà.

    • Ở, bỏ bớt đi mày. Bữa nào đi cafe với tao 🙂
      Nói chứ mình phải điều chỉnh á, khác biệt thế hệ bây giờ lớn hơn hồi tụi mình đó

  • Món quà lớn nhất mà bạn có thể trao tặng người bạn yêu thương, ko phải là khi bạn xây được ngôi nhà to nhất, nấu những bữa ăn ngon nhất, mua cho họ những gói quà đắt tiền nhất, chăm sóc họ tốt nhất, nhảy vào giúp đỡ nhanh nhất…
    Mà là bạn hãy sống cho sung sướng và bình an!

    • Nhưng, để sung sướng và bình an thì không dễ! Bạn biết không? Những ngày mẹ còn sống, tớ đã cố tỏ ra sung sướng và bình an để mẹ được vui. Thế mà, mẹ vẫn tinh ý nhận ra. Đúng là chỉ những người mẹ mới đủ tinh tế để cảm nhận niềm vui và nỗi buồn hiện hữu nơi đứa con thân yêu của mình.

  • Nguyễn Oanh says

    Chị Hà ơi! E đọc sách của chị, đọc bài chị viết nhiều, mỗi lần đọc em đều thấy có lỗi với con gái mình và tự dặn lòng mình phải thay đổi, nhưng sao mỗi lần con làm sai, mỗi lần con bị cô giáo phê vào vở vì chưa được tốt, mỗi lần con hư, mỗi khi kèm con học em thấy chưa hài lòng là em lại nổi giận ko kiềm chế được. Để rồi khi đi ngủ nằm cạnh con lại hối lỗi lại thương con, nhưng sao em vẫn ko thay đổi được. E biết những gì mình mong muốn ở con chỉ toàn là thoả mãn cái tính hiếu thắng và cầu toàn của bản thân mình. E phải thay đổi suy nghĩ của mình bằng cách nào hả chị làm thế nào để kiềm chế cảm xúc khi con làm mình tức giận. E vừa bị mâu thuẫn vừa bế tắc.

    • Nguyễn Oanh đã tự nói hết những điều nói rồi! Thì chỉ cần bớt hiếu thắng và cầu toàn đi thôi em!

  • Đang thiếu gì vậy tụi mày? Quẫy đi! 🙂

  • Xuan Hoa Tran says

    Cảm thấy vây cánh mất hết rồi. Lấy gì quẩy bây giờ Nhien Luu?

  • Đâu mà mất cánh. Chắc tại tụi mày làm siêu nhơn riết quen, không chịu làm thường dân!

  • Hương Đỗ says

    Đoạn đầu quá giống suy nghĩ chị ạ, em cũng mong mẹ em được như mẹ của bạn trên post mà mẹ em không hiểu ra, lúc nào cũng chỉ lấy phục vụ con cái làm niềm vui duy nhất, hôm nào gọi điện về nhờ bà mua cái nọ cái kia thì bà vui như tết, không nhờ gì hay không mang đồ gì về nhà em là bà lại tiu nghỉu, mời mọc rủ rê đi chơi thì cứ kiếm cớ nọ kia sợ các con tốn tiền. Và cái phần |”Những người mẹ hy sinh đến kiệt sức thường sản xuất ra những đứa bé yếu đuối và ích kỷ” chuẩn không cần chỉnh luôn hihi, may là em nhận ra được vấn đề của mình ngay từ khi học đại học và cố gắng cải thiện bản thân nên cũng không đến nỗi quá hụt hẫng với đời hihihi.
    Còn bản thân em thì ngay từ trước khi lấy chồng là đã quán triệt mình cứ phải lười một tí, mà em lười thật, vài tí chứ chả chục tí luôn hahaha, nên thành ra toàn đi chơi đi bời, với xem phim với ăn uống, được cái ông chồng cũng không ủng hộ vợ chăm, hôm nào mà vợ nổi hứng dọn nhà là lại gào ầm lên bảo đợi cô giúp việc đến rồi dọn nhà đã bẩn đâu mà dọn :)).

  • Giờ muốn quẩy thì đi xuống XH nè, ai khởi động là tui quẩy theo hihi

  • Xuan Hoa Tran says

    Hihi, chờ em hoài đợi em mãi toàn thấy tụi bây dìa miền Bắc – Trung không hà. Chờ tao lạc về Sì phố 1 bữa để đàm đạo với tụi mày luôn thể.

  • Nói nghe, đây là nhà người ta, 8 riêng chỗ khác đi ha

  • Xuan Hoa Tran says

    Sorry!