Kem Chống Nắng Cho Da Dầu

Hiệu quả cho cả nam & nữ

Có 2 thứ

Có 2 thứ, khi tiếp xúc lâu ngày, mình thường để ý ở 1 người, là bàn tay, và nét chữ. Mình luôn nghĩ mỗi bàn tay có 1 cách kể chuyện về thân phận của riêng nó. Còn nét chữ, như các cụ xưa nói, mình cũng nghĩ nó ít nhiều thể hiện nết người….
Ngày nhỏ, mình thường nhìn bàn tay mẹ mình. Một bàn tay mà câu chuyện về sự vất vả thể hiện rất rõ. Nhất là khi bàn tay mẹ mình được đặt cạnh tay bác Mai, hàng xóm sát vách, bằng tuổi mẹ.
Bác Mai làm ngành Y. Tay bác Mai không quá đẹp, nhưng trơn tru, nhẵn mịn, từng ngón nhỏ nhắn, mềm mại. Trên tay bác đeo 1 cái nhẫn vàng.
Mình nhớ tay bác mãi, vì bác vẫn thường tiêm cho mình. Mình vốn sợ tiêm. Bác Mai tiêm cũng đau y xì người khác tiêm, nhưng mình thích bác tiêm hơn cả vì mỗi lần tiêm, bác rất dịu dàng, tay bác mơn mơn nhẹ lên gần chỗ tiêm, rất dễ chịu.
Tay bác mềm mại. Đời sống kinh tế của bác thoải mái. Tính cách bác dễ chịu, lại rất hay cười.
Ngày xa xưa lắm đó, mẹ mình vẫn thường nhìn sang hàng xóm, và có đôi chút chạnh lòng nghĩ về nhà mình. Mẹ bảo, bác Mai tỉnh dậy, xỏ chân vào dép, đã biết chắc có mấy trăm nghìn (lương) ở trong túi. Còn nếu mẹ không lao động bán hàng, thì mẹ sẽ không có đồng nào cho hôm nay và ngày mai.
Mình đôi khi nhìn bàn tay của bác Mai, mà còn chạnh lòng cho mẹ mình nữa là…
Cho đến khi bác Mai nghỉ hưu, tham gia vào phong trào văn nghệ ở khu, lúc đó, mình mới được nhìn mẹ và bác cùng tập tành, cùng lên sân khấu. Dù chiều cao, dáng vóc khác nhau, nhưng giọng hát hai người đều say sưa, ngọt ngào. Mình thấy ở trên sân khấu đó, mỗi người, đều tỏa sáng theo cách của riêng mình.
Và mình không chạnh lòng cho mẹ mình nữa.
Nhà bác Mai chuyển lên HN trước nhà mình rất lâu. Rồi thông tin cũng thưa thớt từ đó. Đợt trước, mẹ mình bị ngã, chẳng biết làm sao bên nhà bác Mai nghe tin. Bác trai và chị gái lớn bên ấy sang nhà mình chơi. Rồi mình biết thêm bệnh tình của bác.
Tối hôm sau, đi hết nửa vòng thành phố, mình với bố đến thăm bác. Bệnh viện đã trả bác Mai về. Bác gầy hơn xưa, vì bệnh mà đau nhiều, nhưng vẫn hay cười. Những câu chuyện thuở láng giềng xưa, nói mãi tưởng không bao giờ hết.
Trước khi về, bố mình trao phong thư của mẹ gửi cho bác, mình thấy trên đó, thấy chữ “Thanh Mai cố lên” của mẹ lặp lại rất nhiều lần.
Lúc tạm biệt, mình nắm tay bác, vẫn là những ngón tay nhỏ nhắn, mềm mại. Nhưng tay bác giờ mỏng manh, lành lạnh. Mình nắm mà xót xa. Mà trĩu nặng.
Vợ chồng bác Mai làm ngành Y, hai bác đã chiến đấu với bệnh tật hơn 10 năm nay. Những gì có thể làm, đều đã làm. Nhưng, sự hữu hạn của cuộc sống, của Y học, luôn khiến người ta đau lòng đến vậy.
Lúc mình chở bố về, trên con đường Giải phóng dài dằng dặc, có 1 bài hát vọng ra. “Một sớm mai kia, chợt thấy hư vô trong đời…”
Mình cứ mong, sớm mai kia đó, chầm chậm thôi, hãy đến.
Hôm nay, nghe tin bác Mai mất rồi. Lòng chùng xuống. Thật buồn.
Có 4 câu thơ được mình post trên facebook nhiều nhất, cũng lại là những câu thơ mình sợ post nhất, bởi lẽ, khi nó xuất hiện trên tường, nghĩa là 1 ai đó lại vừa rời đi.
“Có những chiếc lá đã rơi xuống bên đời trong vòng tròn xanh tươi, cũ héo
Giản đơn như việc một người nằm xuống với bình yên
Ta vẫn cố tin phía bên kia cuộc đời là một tái tạo sơ nguyên
Để đi đến cuối đường nhẹ nhàng như chớp mắt…”
Thương tiếc bác. Cầu mong bác an nghỉ!

5 responses to “Có 2 thứ”

  • Tran Bao Chau says

    Mình cũng thích một bàn tay đẹp, mềm mại, mong manh… RiP bác.

  • Nhà bác ngày xưa khiến bọn mình ít nhiều đều ước ao mà! Mình còn hơi ngưỡng mộ chị Vân nữa, thấy chị nhanh nhẹn giỏi giang và đc đầu tư kiểu “con nhà có đk”!

    • Nguyễn Thủy says

      Ừ, giờ chị ấy cũng rất giỏi, đang học thạc sĩ ở Trung Quốc. Có cô con gái lớn giống chị ấy y như đúc.

  • Nguyễn Thủy says

    Ừ, giờ chị ấy cũng rất giỏi, đang học thạc sĩ ở Trung Quốc. Có cô con gái lớn giống chị ấy y như đúc.